Cái cậu này hay nhỉ, đưa vợ đi đẻ mà cứ quát vợ xơi xơi thế”. Em vừa định thanh minh thì nó đã nhanh nhảu: “Con ấy nó cứ hâm hâm dở dở thế nên cháu mới khổ bác ạ. Nói nhẹ không nghe cứ phải quát to mới chịu. Cháu mà không quát thế thì nó không chịu đi đẻ ngay đâu”

Bạn trai ôm hết tiền biệt tích, em đành gọi điện cho thằng bạn thân nhờ đưa đi đẻảnh minh họa

– Thành ơi tao chết mất, tao đẻ đến nơi rồi mày à, đau quá.

– Cái con dở hơi này, nói linh tinh cái gì đấy, không mau bảo ông Long đưa vào viện sinh đi lại đẻ rơi ở nhà bây giờ.

– Nó phá khóa tủ ôm hết 30 triệu tao để dành đi sinh con rồi, giờ mẹ con tao chắc chết thôi.

– Con điên im ngay cái mồm đi, đợi tao khóa cửa rồi sang luôn đưa mày đi đẻ. Đừng có mà nghĩ quẩn đấy, còn có tao bên mày nghe chưa.

Em chẳng thể ngờ được rằng số em nó lại bạc bẽo đến mức ấy. Hơn 1 năm tán tỉnh miệt mài em mới chịu gật đầu đồng ý yêu hắn ta, để rồi ngu ngơ thế nào cuối năm thứ 2 thì dính bầu. Hắn bảo bỏ nhưng em không muốn, em không muốn giết con nên em giữ. Vậy là hắn ngon ngọt khuyên em về sống chung để hắn chăm sóc cho. Rồi đẻ xong hắn ra trường sẽ xin phép bố mẹ cưới, chứ giờ hắn còn đang đi học bố mẹ hắn không đồng ý đâu.

Vậy là em tin, lúc đó hắn nói gì em cũng tin miễn là con em được ở lại với em. Chửa 4 tháng em xin bảo lưu học nhưng không dám nói cho bố mẹ biết, bố mẹ vẫn gửi tiền đều lên còn em thì xin đi làm thêm. Cũng may có thằng bạn thân giúp đỡ cái khoản giấu giếm bố mẹ ở nhà nên ông bà không hề biết chuyện em đang mang bầu và lại ở cùng người yêu.

Thành ơi tao chết mất, tao đẻ đến nơi rồi mày à, đau quá. (Ảnh minh họa)

Công việc không quá vất vả nhưng em cũng có thu nhập cộng với tiền bố mẹ cho em đã tiết kiệm được một khoản để dành đi đẻ. Vậy nhưng cuộc đời quá trớ trêu, gã người yêu của em ra trường chưa xin được việc, ăn bám em 3 tháng qua đã bất ngờ phá khóa tủ vét sạch số tiền đi đẻ của mẹ con em rồi biệt tích. Sao đời em có thể ngu tới mức tin một kẻ khốn nạn thế được, chỉ biết giận chính bản thân mình mà thôi. May mà còn có thằng bạn thân không thì đời em đã đi vào vực thẳm rồi.

“Lên taxi đi con điên, vào viện nhanh không đẻ giữa đường lại khổ tao với bác lái taxi”. Bác lái taxi nghe thằng bạn vừa xách làn vừa dìu em lên xe mà cứ ngớ hết người. Vừa lái bác vừa true: “Cái cậu này hay nhỉ, đưa vợ đi đẻ mà cứ quát vợ xơi xơi thế”. Em vừa định thanh minh thì nó đã nhanh nhảu: “Con đấy nó cứ hâm hâm dở dở thế nên cháu mới khổ bác ạ. Nói nhẹ không nghe cứ phải quát to mới chịu. Cháu mà không quát thế thì nó không chịu đi đẻ ngay đâu” khiến bác ấy vừa lái xe vừa cười. Em đau bụng mà cũng phì cười với nó.

Cũng may là thằng bạn có 20 triệu tiền bố mẹ cho để dành với tiền làm thêm nó định mua máy tính. Trước khi lên bàn đẻ em cầm tay nó biết ơn:

– Coi như cho tao vay cái máy tính của mày vậy, đẻ xong đi làm tao trả nhé.

– Con xin bà, bà vào đẻ đi cho con nhờ. Chắc tết Công gô bà đã trả được nợ cho con chưa mà đã mạnh mồm bảo để xong trả.

Em phì cười dù đang đau dữ dội, cô y tá đứng gần nhìn bọn em mắt tròn mắt dẹt.

Em đau đớn như điên như dại càng nghĩ càng hận gã người yêu đốn mạt. May mắn cuối cùng mẹ con em cũng mẹ tròn con vuông. Nhưng lần đầu sinh nở do không có kinh nghiệm nên em mất sức nhiều, người gần như muốn xỉu phải nằm lại hồi sức một lúc còn con được đưa ra trước.

Khi ra đến phòng hậu sinh đã thấy thằng bạn bế con em cho thằng cu ti bình. Mọi người trong phòng ai cũng tấm tắc khen ông bố trẻ quá khéo léo. Em mệt chẳng nói được câu gì, nằm xuống chỉ biết khóc, toàn là thằng bạn chăm con giúp. Nhìn người ta có người chăm lúc sinh nở mình một mình lại càng tủi thân. Nó thì cứ ngồi bên động viên em.

Trưa ấy, nó mua đồ ăn mang vào cho em rồi giục ăn cho nóng. Em vừa đút thìa cơm lên miệng thì bất ngờ thấy mấy bóng người quen quen bước vào. Trời ơi là mẹ em và mẹ thằng Thành.

“Cái thằng trời đánh này, sao tận lúc con Hương sinh mới báo cho chúng tao ở nhà hả. Mày đáng tội chết lắm con ơi. Trời ơi cháu tôi, thằng bé kháu khỉnh quá bà thông gia ơi”. Em đứng hình miệng ú ớ thì nó đã chạy lại chỗ em lí nhí. “Mày im nhá cứ để tao giải quyết mọi chuyện”.

Hóa ra lúc em vào bàn đẻ là nó gọi điện về cho 2 mẹ, nhà bọn em gần nhau mà và nói sơ qua tình hình. Nó nhận bố đứa bé chính là nó và bảo 2 mẹ lên với em. 2 bà sang nhà rủ nhau lên gấp. Em nhìn mẹ mà ứa nước mắt, chẳng dám nhìn mặt mẹ nó nữa cơ. Em định ra viện sẽ nói rõ mọi chuyện nhưng nó cấm.

“Mày không được nói gì hết. Cu Tí là con tao, tao sẽ có trách nhiệm với mẹ con mày. Tao yêu mày lâu rồi, chỉ là mày vô tâm không nhận ra thôi. Giờ tao không tranh thủ nhân cơ hội này có được mày thì mãi mãi tao sẽ không bao giờ có được người con gái tao yêu”.

Vậy là em im lặng cho tới tận bây giờ lúc 2 và nó đã thành vợ chồng và có thêm 1 đứa con gái nữa. Vẫn không ai nhận ra đứa con trai đầu là con riêng của em, bố mẹ chồng quý em như con gái còn chồng yêu thương thằng bé hơn cả con đẻ. Đúng là em với chồng là số phận rồi, chỉ biết cảm ơn trời phật đã may mắn cho em được làm bạn thân rồi giờ làm vợ nó mà thôi.

loading...